文捤渚収时援吏
稚初當耒咳捧蓮
Văn vẻ chưa
THU thì VÉN lại;
Trẻ thơ
đang RỐI hãy BỒNG lên.
10/1/2014
Đỗ Đình
Tuân
THƠ MỪNG THỌ CỤ LỤC Một lần trót dại trèo cây Sẩy chân xuýt nữa thì bay về trời Vợ con tá hỏa rụng rời Khẩn trương chạy chữa nên ngườ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét