Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Đêm thu 2





Thu dạ kỳ 2

Bạch lộ vi sương thu khí thâm,
Giang thành thảo mộc cộng tiêu sâm.
Tiễn đăng độc chiếu sơ trường dạ,
Ác phát kinh hoài mạt nhật tâm.
Thiên lý giang sơn tần trướng vọng,
Tứ thì yên cảnh độc trầm ngâm.
Tảo hàn dĩ giác vô y khổ,
Hà xứ không khuê thôi mộ châm?

Dịch nghĩa

Móc trắng thành sương, hơi thu đã già.
Cây cỏ quanh thành bên sông, trông đến tiêu điều!
Khêu ngọn đèn cho chiến rọi vào cảnh đêm dài mới bắt đầu.
Búi tóc mà lo cho chí nguyện những ngày tàn tạ.
Non sông ngàn dặm cứ nhìn là thấy buồn.
Phong cảnh bốn mùa, riêng mình ngậm ngùi.
Mới rét, đã khổ vì không áo,
Mà hơi đâu tiếng đập vải của người khuê phụ rộn rã trong chiều hôm?



Dịch thơ: Đêm thu 2

Sương trắng hơi thu giăng khắp trời
Quanh thành cây cỏ thảy tơi bời
Soi đêm khêu bấc khi vừa tối
Vắt tóc càng lo chí cuối đời
Nghìn dặm non sông trông chán ngắt
Bốn mùa mây khói dạ ngùi ngùi
Lạnh về biết khổ vì không áo
Đập vải chiều hôm hỏi mấy người ?
                      Đỗ Đình Tuân
                        (dịch thơ)
03/05/2014
Đỗ Đình Tuân

Thứ Năm, 22 tháng 6, 2017

Đêm thu 1



 

Thu dạ kỳ 1

Phồn tinh lịch lịch lộ như ngân,
Đông bích hàn trùng bi cánh tân.
Vạn lý thu thanh thôi lạc diệp,
Nhất thiên hàn sắc tảo phù vân
Lão lai bạch phát khả liên nhữ
Trú cửu thanh sơn vị yếm nhân
Tối thị thiên nhai quyện du khách
Cùng niên ngoạ bệnh Quế giang tân.
                                   Nguyễn Du

Dịch nghĩa

Sao dày đặc, trông rõ mồm một, sương trắng tựa bạc
Vách phía đông, dế gặp lạnh, kêu buồn thảm.
Suốt muôn dặm, tiếng thu giục lá cây rụng.
Bầu trời lạnh ngắt, không một vầng mây.
Đến tuổi già, mái tóc bạc, trông mà thương cho anh!
Ở mãi nơi đấy, thế mà rặng núi xanh kia vẫn chưa chán người.
Buồn nhất là kẻ du khách ở nơi chân trời đã mỏi mệt,
Lại suốt năm đau ốm, nằm trên bến Quế giang này.



Dịch thơ: Đêm thu 1

Đầy trời sao sáng trắng màn sương
Rỉ rả trùng kêu buồn xót thương
Muôn dặm tiếng thu xua lá rụng
Một trời rét lạnh quét mây vương
Tuổi già tóc bạc càng thương vậy
Ở mãi non xanh bấy chán chường
Người khách bên trời đà mỏi mệt
Năm cùng nằm bệnh Tuế Giang hương.
                                 Đỗ Đình Tuân
                                   (dịch thơ)
01/05/2014
Đỗ Đình Tuân