Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

Làm sau bầu cử nước Mỹ


 Nước Mỹ bốn năm lại một phen
Anh tài các đảng  phải đua chen
C tân ứng cvào nhà trắng
Cứu nước Hoa Kỳ khỏi vận đen
Minh bạch cạnh tranh theo luật định
Thắng thua do phiếu chúng dân quèn
Trông người càng thấy mình hay thật
Dẫu vạn lần hơn vẫn cứ thèm.

7/11/2012
Đỗ Đình Tuân

Lượm lặt từ sổ ghi chép cũ 21




Vắng

Mùa nhạt hay mùa mới thắm đây
Giơ tay hứng gió gió không đầy
Môi ai mím nhẹ ngang làn tóc
Núi bỗng mềm xanh một nét mây.

Mong cứ hiu hiu nắng cứ vàng
Vô tình
Sóng nước chẳng buồn lan
Kìa tơ không mắc mong manh hiện
Kìa nhạc không lời lặng lẽ vang.
                        Trần Thị Huyền Trang


Khi nào hết đêm tối ?

Một thày nọ, một lần kia hỏi học trò:
-Bằng cách nào người ta có thể xác định rõ khi nào hết đêm tối và bắt đầu ánh sáng ban ngày ?
Một trò đáp:
-Thưa thày, đó là khi ta nhìn một con vật ở xa mà vẫn nhận ra là con cừu hay con chó.
Người thày bảo không đúng.
Một trò khác thưa:
-Thưa thày, đó là lúc ta nhìn một cây lớn ở xa mà phân biệt được đó là cây vải hay cây đào.
Vẫn không đúng-Người thày bảo vậy- và thày giải đáp:
Đó là lúc các con nhìn lên khuôn mặt của bất cứ ai, các con cũng nhận ra họ là anh em của mình. Vì nếu không nhận ra như vậy thì bất cứ đó là ginào cũng vẫn là bóng tối thôi.


Nhất tự vi sư

Ngày xưa, ở Trung Quốc có một nhà thơ nổi tiếng là Trịnh Cốc, tự là Tử Bằng. Ngay từ nhỏ, Trịnh Cốc đã có tư chất thông minh, đọc sách một lần là nhớ. Bảy tuổi đã làm được những ý tứ mới lạ, nếu không muốn nói là xuất chúng. Chỉ vài năm ông đã sáng tác được hàng nghìn bài thơ. Thời ấy, có một nhà sư là Tề Kỷ nổi tiếng thơ hay. Bài vịnh hoa mai (Tảo mai) của ông như sau:
Vạn hủy đồng dục chiết
Cô căn noãn độc hồi
Tiền thôn thẩm tuyết lý
Tạc dạ sổ chi khai.
Nghĩa là: vì băng giá hàng vạn mầm cây cứ theo nhau tàn lụi. Riêng có một gốc cây được hơi ấm làm sống lại , giữa chố tuyết rơi dày đặc ở đầu thôn. Đêm hôm qua lại thấy mấy cành mai nở.
Trịnh Cốc nghe bài thơ này bảo rằng: “Trong câu “Tạc dạ sổ chi khai” nên sửa một chữ “sổ” bằng chữ “nhất”. Hoa mai nở ra mấy cành thì còn sớm nữa đâu ? Tham lam mà đưa vào bài thơ mấy cành hoa, sao bng một nhánh, một bông ?
Một nhánh, “độc nhất, vô nhị” mới giầu sức sống, sự khỏe khoắn bật dậy của thiên nhiên trước sự khắc nghiệt của thời tiết, của tuyết dày. “Quý hồ tinh, bất quý hồ đa”, thơ càng nên thế.
Nghe nói Trịnh cốc sửa từ “sổ” bằng từ “nhất”, Tề Kỷ sung sướng, thán phục, công nhận Trịnh cốc là thầy của mình.
“Nhất tự vi sư” là tâm niệm của học trò nhớ tới công ơn thy, dù chỉ vẻn vẹn có “một chữ”.  Hơn thế nó nhắc nhở con người phải cầu tiến, khiêm tốn học hỏi người hơn mình. Chả thế mà trong dân gian có câu: “Tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư” (Trong ba người cùng đi tất sẽ có một người là thầy của mình). Câu chuyện cũng nhắc nhở đến trách nhiệm của người thầy dạy, dù “nửa chữ hay một chữ”  cũng phải chuẩn xác, vì mình là thầy. Vì vậy phải cẩn trọng về kiến thức  khi truyền đạt cho học sinh để xứng đáng là người thầy.

6/11/2012
Đỗ Đình Tuân

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Bàn thêm với "Ý kiến một hội viên"

Chất lượng trang TÂCĐ chủ yếu do chất lượng các bài viết của các quan viên trong làng quyết định. Ban quản trị và Ban biên tập, dù có muốn thì cũng khó mà nâng được chất lượng các bài viết lên. Nói vậy để thấy vấn đề nâng cao chất lượng các bài viết là vấn đề chung của mọi người. Thật ra thì mọi người cũng đã rất cố gắng rồi nhưng phần vì cạn vốn, phần vì chưa tự nâng được “đẳng cấp” của mình lên, cho nên người đọc tự nhiên cảm thấy quen nhàm. Trong tình hình ấy Ban quản trị và Ban biên tập nên  tăng cường thêm một số biện pháp để “bớt sạn” và làm phong phú thêm nội dung và hình thức của trang mạng:
Tôi nhất trí với hai điểm của “ý kiến một hội viên” : Sửa lỗi chính tả, chỉnh sửa hình thức văn bản và thêm hình ảnh minh họa. Còn điểm thứ ba tôi sẽ bàn thêm sau. Riêng tôi đề nghị thêm một số biện pháp
-Thay đổi mật khẩu để chỉ có Ban quản trị và Ban biên tập mới vào được trang soạn thảo. Đây là vấn đ có tính nguyên tắc mà hầu như các trang mạng đều đã thực hiện.
-Thơ xướng họa nên gom lại vài ba bài để đăng vào một lượt xem sẽ lý thú hơn.
       -Mỗi tuần nên có bài điểm các trang mạng hội viên để vừa động viên  nhắc nhở mọi người viết bài và cũng là vừa giúp  khéo  các gia chủ mời khách đến nhà.
     -Đúng là tình hình ở các CLB địa phương hoặc Trung ương khi biên tập thơ thường hay xẩy ra tình trạng phản ứng gay gắt của tác giả, gây mất đoàn kết. Nhưng tôi nghĩ ở trang mạng của chúng ta nó khác.Vì mục đích“ nâng cao chất lượng” nên nhất thiết vừa "phải chọn" mà cũng vừa "phải sửa chữa" nữa thì mới được. Cho nên theo tôi nên để toàn quyền cho Ban biên tập thoải mái sửa chữa khi đưa bài vào trang chung. Vì ở mạng khác báo in ở chỗ bản gốc của tác giả vẫn còn nguyên ở blog cá nhân. Nếu bài nào có sửa chữa thì Ban biên tập chỉ cần thêm một mở ngoặc (xem bản gốc tại…) Tôi thấy Thanh Dạ và Vũ Thị Song Thu thường xem bài rất kỹ và hay nhận xét nên sửa bài chắc chắn là sẽ tốt. Cố nhiên về cảm thụ văn chương thường mỗi người mỗi khác. Việc nhất trí với nhau ngay là hơi khó. Nhưng có sao đâu. Cái quyền sửa bài là do làng giao cho xin các vị cứ làm. Còn chưa nhất trí với nhau ư ? Thì ta sẽ trao đổi công khai sòng phẳng trên trang TÂCĐ (trang chung). Có trao đổi mạn đàm thì trang mạng mới sôi nổi  và tự nhiên sẽ hút độc giả đến. Bình thường thì thiên hạ cứ ai làm việc ấy, nhưng nếu có một đám cãi nhau, một vụ tai nạn…là y như xúm đen xúm đỏ lại xem, người bênh, người cứu…ầm cả lên. Và càng ầm ĩ thì lại càng xúm đen xúm đỏ. Có điều chẳng nên vì thế mà mất đoàn kết, mà chỉ nên xem đó như một trò vui. Tôi và Vũ Thị Song Thu cũng rất hay sỏ xiên nhau, thậm chí cãi nhau to, nhưng có mất đoàn kết bao giờ đâu. Ngay như cái bài “Mong” mới đây tôi họa lại cái bài “Muốn” của ông Tạ Anh Ngôi thì cái câu  mà tôi đắc ý nhất, hý hửng nhất là cái câu “Mong vợ Song Thu nhọ má hồng”. Tôi đọc thử  cho các cụ hàng xóm nghe thì các cụ bảo phải là “đậm” má hồng mới được, chứ ông viết thế bà ấy không cuốc mặt ông lên à? Nhưng mặt tôi từ hôm ấy đến nay vẫn chưa bị một nhát cuốc nào. Trái lại những bài viết “ chê vợ” của tôi  trước đây cho đến bây giờ vẫn còn nhiều người tìm đọc lại.   
          Tóm lại cái ý tôi muốn bàn thêm với “Ý kiến của một hội viên” chính  là ở cái điểm thứ ba. Và theo tôi thì cứ nên mạnh dạn sửa để tạo ra một văn bản mới tốt hơn (cũng có thể chưa tốt hơn hoặc kém hơn). Sự tạo ra hai văn bản khác nhau này tự nhiên sẽ làm nảy sinh ra vấn đề. Nảy sinh vấn đề thì mọi người mới suy nghĩ và lựa chọn. Khi người ta đọc nhiều, nghĩ nhiều thì đầu óc sẽ khoáng hoạt và viết văn mới trôi chảy. Đấy mới là gốc rcủa vấn đề nâng cao chất lượng các bài viết.

5/11/2012
Đỗ Đình Tuân

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

Hái rau





Năm ngoái dọn ao đã sạch làu
Nào ngờ giống muống lại lan mau
Cỏ môi hết thấy trên bè nổi
Hoa súng hầu tàn dưới đáy sâu
Kết búi lung tung không gốc ngọn
Ken bè rối rít chẳng đuôi đầu
Thuyền tôn một lá trườn trên mặt
Hí húi chiều nào cũng hái rau.

3/11/2012
Đỗ Đình Tuân

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

Lượm lặt từ sổ ghi chép cũ 20


Men quê


                                  Phà Rừng
 
Chợ Rừng nằm giữa phố đông
Phà Rừng lạc giữa mênh mông sông rừng
Tôi nào đâu phải người dưng
Bao năm nếm trải vui mừng đắng cay
Lạ chưa không uống mà say
Bao năm đằng đẵng ngọt cay tháng ngày
Ngõ xưa lá trúc rơi đầy
Mẹ tôi giờ đã theo mây về trời
Vẳng đâu đây tiếng à ơi
Lời ru sóng sánh của thời xa xưa
Trải bao con nắng mùa mưa
Người con gái ấy vẫn chưa lấy chồng
Tôi nằm im giữa thinh không
Thương cây cải đã héo ngồng ven sông
Đêm nay trăng trải khắp đồng
Lâng lâng tôi uống hương nồng men quê.
                                    Lê Mạnh Thường

                                        Khổng Tử
 
1-“Nhân giả thọ” (仁者壽)
(Người có nhân thì sống lâu)
                                      Khổng Tử

                                        Đổng Trọng Thư

2-Người nhân đức sở dĩ có tuổi thọ cao là vì không tham lam mà trong lòng luôn thanh tĩnh, tâm bình hòa cho nên âm dương không bị mất cân bằng, nhờ vậy mà hấp thu được những thứ tinh hoa và cái đẹp trong trời đất để nuôi dưỡng và hoàn thiện thân thể.
                                       Đổng Trọng Thư

                                       Hoa Đà
 
3-Người giỏi dưỡng sinh đầu tiên phải biết trừ lục hại, như vậy mới có thể bảo vệ được tính mệnh và sống tới trăm tuổi. Muốn trừ lục hại, một là phải coi nhẹ danh lợi, hai là không say mê thanh sắc, ba là không tham lam vật dụng hàng hóa, bốn là bớt của ngon vật lạ, năm là không xu nịnh, sáu là không ghen ghét.
                                       Hoa Đà


                                    Không tìm thấy ảnh người ?
 
4-Người giỏi dưỡng sinh lấy đức hạnh làm đầu và phối hợp với điều dưỡng thân thể. Không làm trái với hai điều đó, thì thân thể sẽ được mạnh khỏe và tuổi thọ tự nhiên sẽ cao.
                                     Thạch Thiên Cơ

2/11/2012
ĐĐình Tuân

Khôn nguôi


(Họa nguyên vận bài “Thương” trên Tri Ân ngày 
1/11/2012. Bài mời họa  thất niêm hai câu 6 và 7)

Ấp ủ khôn nguôi một bóng hồng
Dịu dàng tha thướt nhẹ như không
Đêm hằng tơ tưởng vui trong mộng
Ngày những bồn chồn ngõi bến sông
Thơ thẩn như ngây khi chiếc bóng
Bần thần ngỡ dại lúc người đông
Thương thay những kẻ yêu thầm nhớ
Âp ủ khôn nguôi một bóng hồng.

1/11/2012
Đỗ Đình Tuân


Mong




(Họa đảo vận bài “Muốn” của Tạ Anh Ngôi
Xem blog Tạ Anh Ngôi ngày 31/10/2012)

Mong có một ngày nổi đại giông
Nhấn chìm xâm lược buổi tàn đông
Mong con Nguyên Lượng hên vận đỏ
Mong  v Song Thu nhọ má hồng
Mong xóm Tri Ân thơ lắm tứ
Mong làng Thông Lộc* lúa sây bông
Mong hồn thơ mộng luôn bay bổng
Mong bạn tương giao mãi thắm nồng.

*Làng quê của Đỗ Dình Tuân, nay thuộc xã Cổ Thành, thị xã Chí Linh.

1/11/2012
Đỗ Đình Tuân



SINH NHẬT LẦN THỨ 3 BÉ THẢO CHI 08/08/2026

 08/08/2026 Đỗ Đình Tuân