Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

CHỢT NGHĨ


Con cóc cứ nằm trong hang
Không nhảy ra đàng… đã chẳng thành thơ
Ngang trời ngọn gió vu vơ
Bờ tre không cản đung đưa nỗi gì?
Trong đầu mọi sự nghĩ suy
Có xuôi, không ngược lấy gì nảy sinh ?
Âm-Dương huyền diệu, vô hình
Mãi luôn gắn bó như mình với ta.
                             1/6/2011
                         Đỗ Đình Tuân

1 nhận xét:

THƠ MỪNG THỌ CỤ LỤC

  THƠ MỪNG THỌ CỤ LỤC Một lần trót dại trèo cây Sẩy chân xuýt nữa thì bay về trời Vợ con tá hỏa rụng rời Khẩn trương chạy chữa nên ngườ...