Con cái thỉnh thoảng về thoáng lại thướt; Đỗ Đình Tuân.“Bịch bồ” chầm chậm đến chốc rồi chuồn. Nguyễn Đức Hưng.
THƠ MỪNG THỌ CỤ LỤC Một lần trót dại trèo cây Sẩy chân xuýt nữa thì bay về trời Vợ con tá hỏa rụng rời Khẩn trương chạy chữa nên ngườ...
Con cái thỉnh thoảng về thoáng lại thướt; Đỗ Đình Tuân.
Trả lờiXóa“Bịch bồ” chầm chậm đến chốc rồi chuồn. Nguyễn Đức Hưng.