Khách đến vợ cho mượn râu
cáo
Đeo vào mặt hắn cũng vênh váo
Khách đi vợ lại đòi ngay râu
Để hắn co ro lo mất gáo.
8/10/2013
Đỗ Đình Tuân
THƠ MỪNG THỌ CỤ LỤC Một lần trót dại trèo cây Sẩy chân xuýt nữa thì bay về trời Vợ con tá hỏa rụng rời Khẩn trương chạy chữa nên ngườ...
Tôi muốn chữa thành thế này :
Trả lờiXóaKhách đến vợ cho được vênh váo
Ra phết y hệt mặt con cáo
Khách đi vợ liền thu mất ráo
Co ro hắn ngồi lo mất gáo.
Con phải theo niêm luật và vần điệu nữa cơ. Tham khảo bài của bác thấy có thể dùng được hai chữ "khách đến" thay cho 2 chữ "thỉnh thoảng" thì bài thơ mạch lạc hơn. Tuy vậy bài thơ vẫn phải chập nhận một chữ thất niêm: "râu cáo". Nhưng đây rơi vào trường hợp bắt buộc. Nếu có tình vặn vẹo để tránh thất niêm thì bài thơ sẽ hỏng.
Trả lờiXóa