Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017

Cảm hứng lan man 1





Mạn hứng kỳ 1

Bách niên thân thế uỷ phong trần,
Lữ thực giang tân hựu hải tân.
Cao hứng cửu vô hoàng các mộng,
Hư danh vị phóng bạch đầu nhân.
Tam xuân tích bệnh bần vô dược,
Táp tải phù sinh hoạn hữu thân.
Dao ức gia hương thiên lý ngoại,
Trạch xa đoạn mã quý đông lân.
                            Nguyễn Du

Dịch nghĩa

Cuộc thế trăm năm phó mặc gió bụi,
Hết ăn nhờ ở miền sông lại ăn nhờ ở miền biển.
Đã lâu rồi, lúc cao hứng, không còn ấp ủ giấc mộng gác vàng nữa,
Nhưng hư danh nào đã buông tha kẻ bạc đầu này.
Suốt ba tháng xuân, ốm liên miên, nghèo đến nỗi không có tiền cắt chén thuốc.
Cuộc phù sinh ba mươi năm, có thân nên sinh mối lo.
Nhớ quê hương ngoài ngàn dặm, thấy người hàng xóm an nhàn ngồi xe con,
Xe xấu ngựa hèn kéo đi đủng đỉnh mà thẹn cho mình.



Dịch thơ: Cảm hứng lan man 1

Bãi biển bên sông sống bọt bèo
Trăm năm gió bụi gửi thân liều
Gác vàng phú quý lâu không mộng
Đầu bạc công danh vẫn hám đèo
Ôm bệnh ba xuân nghèo chẳng chữa
Tuổi đời ba chục họa còn theo
Xa quê thương nhớ ngoài muôn dặm
Thấy ngựa xe ai lại tủi nghèo.
                          Đỗ Đình Tuân
                             (Dịch thơ)

18/06/2017
Đỗ Đình Tuân

Cám ơn thi sĩ...






Cám ơn thi sĩ Tạ Anh Ngôi
Vừa mới rạng ngày đã đến tôi
Trân trọng tặng  thơ « Hồn cỏ » mới
Cỏ thì không thấy thấy tình thôi

Có lẽ vì duyên gắn bó nhiều
Với đời, với bạn với em yêu…
Hôm nay lắng lại trong  “Hồn cỏ”
Phảng phất đưa hương khắp bãi triều…

28/06/2017
Đỗ Đình Tuân

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

Khách lười





 

Trệ khách

Trệ khách yêm lưu Nam Hải trung,
Tịch liêu lương dạ dữ thuỳ đồng?
Quy hồng bi động thiên hà thuỷ,
Thú cổ hàn xâm hạ dạ phong.
Nhân đáo cùng đồ vô hảo mộng,
Thiên hồi khổ hải xúc phù tung.
Phong trần đội lý lưu bì cốt,
Khách chẩm tiêu tiêu lưỡng mấn bồng.
                                   Nguyễn Du

Dịch nghĩa

Người khách bê trệ nằm bẹp mãi ở vùng biển nam.
Đêm đẹp vắng lặng, biết trò chuyện cùng ai?
Con chim hồng bay về, tiếng kêu bi thương vang động nước sông Ngân.
Tiếng trống cầm canh lạnh cả gió đêm hè.
Con người ta đến bước đường cùng không thể có mộng đẹp.
Trời d0ưa bể khổ lại giục gót phiêu lưu.
Trong đám người phong trần, mình để lại bộ xương bọc da,
Nằm nơi đất khách, hai mái tóc bạc loà xoà trên gối.



Dịch thơ: Khách lười

Nam Hải vùng đây khách ở lỳ
Đêm lành vắng vẻ một mình khuya
Cánh hồng bay động buồn ngân hán
Tiếng trống cầm canh lạnh gió hè
Người đến đường cùng không mộng đẹp   
Trời đem bể khổ giục chân đi 
Phong trần thấm cả vào xương cốt
Đất khách nằm lâu tóc rối bè.
                         Đỗ Đình Tuân
                            (Dịch thơ)

SINH NHẬT LẦN THỨ 3 BÉ THẢO CHI 08/08/2026

 08/08/2026 Đỗ Đình Tuân